Đã xa thật rồi Việt Nam ơi!!!




Bay qua bao nhiêu làng mạc, bao nhiêu thành phố, bao nhiêu vùng thời tiết,chỗ sáng chỗ tối, chỗ mưa, chỗ nắng…cuối cùng con cũng đến Nhật Bản. Máy bay hạ cánh lúc 6h30 Nhật Bản tức là khoảng 4h30 VN.

Thời tiết ở đây hiện giờ mát mẻ lắm mẹ ạ, dễ chịu hơn ở VN ấy. Con xuống máy bay cảm thấy rất dễ chịu, khung cảnh yên bình, trong lành, sạch sẽ.

Sau khi lấy hành lý anh em con cùng Anh Honda bắt taxi về Tokyo. Từ sân bay Narita bọn con xuống đến công ty con ở Tokyo khoảng chừng 100 km. chiếc taxi lao vun vút trên con đường phẳng lì sạch bong. Khoảng 8h bọn con đến văn phòng, chúng con được giới thiệu qua với văn phòng, được giới thiệu sơ qua về công việc, về kế hoạch…đến khoảng 10h cả 4 anh em được Anh Sekiguchi và một người phiên dịch dẫn đi làm thủ tục tương tự như thủ tục tạm trú ở Nhật Bản.

Lần đầu tiên con đi tàu điện, lại là tàu điện ở Nhật, phải công nhận là tàu điện Nhật hoành tráng thật mẹ ạ. Hoành tráng từ con tàu, nhà ga, số lượng tàu, số lượng nhà ga và tất nhiên là số hành khách đi tàu nữa. số lượng người đi lại trong nhà ga của họ cứ như ở hội chợ VN vậy, kẻ đi người lại thật đông đúc.

Đi qua nhiều nhà ga, nhiều tàu, cuối cùng cũng đến được một nơi tương tự như UBND quận, đến đây con rất bất ngờ, 6 anh em đến nơi lúc 12h trưa thế mà văn phòng vẫn làm việc, bất ngờ hơn ở thái độ của các nhân viên hành chính Nhật Bản. khi làm giấy tờ có 1 người trong bọn con viết sai vài thứ thế là người ta mang ra “nhờ’’ viết lại và còn xin lỗi mình, thật bất ngờ. Thái độ đội ngũ công chức hành chính nhà nước ở đây thật ngược lại hoàn toàn với ở VN mẹ nhỉ!

Sau khi làm xong người ta hẹn khoảng 1 tuần sau sẽ có kết quả, 6 anh em bắt tàu về nhà, khi về gần đến nhà đã là 2h chiều,6 người quyết định vào ăn cơm ở một quán cơm gần nhà. Bữa cơm hôm nay anh người nhật bảo công ty chủ chi, ăn nào có rẻ gì đâu, mặc dù chỉ ăn những món như ăn cơm bình thường nhưng tính ra tiền Việt cũng mất gần 1 triệu. no bụng 6 người kéo hành lý về chung cư của bọn con.

Chung cư thật đẹp, thật sạch sẽ, thật hiện đại. 4 người được phổ biến các mã số khóa của cửa đại sảnh, cửa phòng, các nội qui chung sau đó mang đồ lên phòng. ôi căn phòng đẹp thật, phòng có tới 4 phòng độc lập, 3 chiếc điều hòa....tất cả đều toát lên một vẻ hiện đại, hợp lý ngăn nắp. hầu hết các đồ dùng trong phòng đều là đồ mới. con thích nhất là chiếc phòng ngủ. cảm giác thật ấm cúng cứ như ở nhà vậy,con có được cảm giác này là do những chiếc chiếu trải ở phòng ngủ, thật đẹp. anh sekigichi và cô bé phiên dịch phải trở lại cơ quan , còn 4 anh em con lăn ra ngủ vì đã quá mệt vậy là 4 anh em ngủ một mạch từ 3h chiều đến tận 9h30 mới có người tỉnh. sau một đêm thức trắng trên máy bay,và hơn nửa ngày đi lại lên tục, tất cả đã quá mệt, 9h30 lục đục gọi nhau dậy, tuy đã đỡ mệt nhưng giờ thì đói, tìm cái ăn, hầu như hành lý ai cũng mang theo đồ ăn sẵn, hì hục nấu mì, nấu phở,...xì xụp húp cho đỡ đói rồi đi tắm rửa. đã muộn rồi,....

Luc nay 4 anh em moi de y Tokyo ve dem, Tokyo ve dem that dep me a, ban ngay da it on ao ve dem lai cang yen tinh hon. Con va thang Vuongsan di dao tren hanh lang toa nha, 2 thang cang nho vn hon. Con bao no:**may ma Tokyo ve dem it nguoi, chu neu nhieu nguoi dong vui nhu ha noi thi tao cang nho nha hon.**

No lai bao**cang it nguoi tao cang nho nha hon**…moi nguoi mot y me nhi!

Con lai nho lai thoi con hoc cap hai, dot hoc he tren Co Le day.me nho khong?con va mot thang nua toan ra hanh lang khu ky tuc ….khoc vi nho nha mac du mot tuan ve mot lan va chi cach nha 7km. bay gio con trai cua me da lon, con khong con dung ngoai hanh lang nhin ve phia nha khoc suot buoi toi va het dot he chang thi cu gi ma bo luon ve nha khong hoc tren day nua roi.!!!

Bay gio du con co nho moi nguoi rat nhieu, nhung con cung phai co gang lam quen de tap trung vao cong viec me nhi…

Lan man nhieu ve chuyen tre con cua con qua. Bay gio con ke tiep nhe. 2 thang con di dao mot luc cam thay khoan khoai, do met han, lai da muon nua. The la ve di ngu. 4 anh em di ngu thoi de mai con phai den cty ma. Ca 4 anh em chua ai co dien thoai, dong ho hen gio cung khong, may ma mot anh co dong ho deo tay, the la tot roi, co gang ngu dung giac de day dung gio vay

Ngay dau tien cua con o tokyo da troi qua nhu the day, noi chung la nhieu bat ngo thu vi va cung kha met….khò khò……….

28 thg 8, 2008

がんばる

Don't Cry

Hà Nội nhòe dần trong mắt tôi.




Hà nội ngày 25 tháng 8 năm 2008

Ngày hôm nay tôi như sống trên đống lửa. cả ngày tôi cứ bồn chồn, hồi hộp,

nôn nao. đứng ngồi không yên…tôi không thể tập trung vào một việc gì cả. tôi cố tình quên đi ý niệm về không gian và thời gian, nhớ để làm gì?để biết rằng tôi sắp phải đi xa?...buổi tối tôi cùng gia đình ăn bữa cơm liên hoan. Nó cũng như bao bữa liên hoan khác, chỉ có điều khác là hôm nay tôi không thể vui vì đây là bữa cơm chia tay tôi, có thể là bữa cơm cuối cùng của năm nay, năm sau, hay năm sau nữa tôi được ăn cơm cùng gia đình. Ôi tôi nhớ….

Thời gian cứ trôi dù tôi muốn kéo nó dừng lại. đã đến giờ tôi phải đi rồi. mọi người cùng tôi mang đồ ra xe. Từ khi bước lên xe tôi đã thấy nhớ người thân của tôi vô cùng mặc dù mọi người đang ngồi xung quanh tôi. Con đường ra sân bay sao hôm nay lại gần đến thế?tôi chẳng kịp nói gì, chẳng kịp nghĩ gì,chợt bâng khuâng khi xe đi qua một vài con đường quen thuộc ở Hà Nội. một vài cuộc điện thoại chia tay, một vài tin nhắn, một vài lời xin lỗi của bọn bạn vì không thể đến được….xe đã đến sân bay.

Sân bay thật đông người, không biết có bao nhiêu cuộc chia tay đang diễn ra ở đây nhỉ? Bao nhiêu người đang có tâm trạng như tôi. Gia đình tôi lọt thỏm trong đám đông đó. Sau một hồi điện thoại tìm kiếm tôi cũng tìm được chỗ đồng nghiệp đi cùng tôi hôm nay tập trung. Chúng tôi gặp nhau, nói chuyện, giới thiệu người thân với anh người Nhật sang đón chúng tôi, tất cả tạm quên đi nỗi buồn chia tay sắp đến…..rồi đi làm thủ tục…rồi chờ đợi ở nơi không có người thân tôi…..ôi tôi trách tôi quá, sao tôi không dành nhiều những giờ phút cuối này cho gia đình tôi, dành cho những người đang rất lo cho tôi trong lúc này. Để rồi đến khi xong thủ tục hành lý chỉ được một lúc tôi đã phải vào trong. Tôi vội vã chụp được với mọi người được một vài kiểu ảnh….tôi trách tôi quá. Đến khi tôi bắt đầu vào trong mọi người vội vã ôm tôi vào lòng và dặn dò những lời vội vã….mẹ tôi đã bật khóc khi tôi bước đi…mẹ ơi, con nhớ mẹ quá! Lúc đó con đã vui vẻ cùng mọi người vào trong. Đến bây giờ đây, khi ngồi ở văn phòng viết những dòng này con đã khóc, nước mắt con cứ trào ra khi con nghĩ đến mẹ.

Không được như thế mẹ nhỉ, con trai của mẹ đã lớn ai lại ngồi ở công ty khóc vì nhớ mẹ bao giờ mẹ nhỉ? Vậy mà nước mắt con cứ trào ra, con phải dừng viết, đọc cái khác để những giọt nước mắt kịp dừng lại

Mẹ của con giờ này chắc đang nhớ và lo cho con lắm. vậy mà hôm qua khi sang đến nơi con chỉ còn nhớ mỗi số điện thoại cố định của nhà, bọn con được công ty cho điện về, con đã điện về nhưng lúc đó nhà mình làm gì có ai ở nhà đâu mẹ nhỉ? Eg con thì đang đi học, bố mẹ và các anh hì đang trên HN. Con áy náy quá, con thật là vô tâm đã chẳng nhớ số điện thoại của bố, của chú, của anh…vì có bao giờ con nghĩ bị rơi vào tình trạng không có điện thoại và tuy có sim nhưng lại không thể đọc được sđt như thế này đâu???

27 thg 8, 2008

muzic






14 thg 8, 2008

うじうじ




Toi muon viet, muon tam su rat nhieu tren cai Blog da hoang vang tu rat lau nay, nhung khong biet lieu dieu do co lam toi vui hon???...

Va neu toi viet thi viet cho ai? viet de lam gi? viet vi cai gi? va viet nhu the nao day???...

12 thg 8, 2008

 
.::**Summer Snow**::. - Converted to Blogspot theme By NamND