Tóc trắng nhớ ai? mà sao nhiều thế?...

Con đường mòn còn đó bước chân quen?

Ngày qua ngày anh cùng em sánh bước

Hè oi ả hay mùa đông lạnh giá

Bước chân ai lối nhỏ vẫn đi về


Không gian nào còn đó tiếng nói em

Lúc yêu thương khi giận hờn trách móc

Có nhớ không khi mỗi lần ai khóc

Không gian nào còn u uất trong anh


Mùa thu ơi có còn thấy em tôi

Đếm lá rơi trôi theo dòng ký ức

Màu lá vàng em thích lúc thu sang

Liệu có không lá vàng cùng sự sống?


Mùa đông ơi có còn thấy em tôi

Áo cùng khăn cùng tôi qua cơn rét

Em sợ lạnh, uh nhỉ em gầy lắm

Gió đông về lạnh lắm đúng không em?


Mùa xuân ơi còn thấy em đâu đó

Đang tươi cười ngắm những đóa hoa xuân

Và hỏi tôi khi cùng em sánh bước

Anh biết không ý nghĩa các loài hoa


Mùa hạ ơi có còn thấy em tôi

Ngày nóng nực cùng tôi tìm bóng mát

Nhớ không em giảng đường ngày cúp điện

Ai xót xa ai giọt mồ hôi cứ lăn dài...


Con đường mòn chẳng còn nữa bước chân quen

Có chăng nữa một mình ai trên lối

Đếm bước chân như đếm từng kỉ niệm

Lối nào đây để dĩ vãng quay về???


Không gian nào cũng có tiếng nói em

Nhưng không phải lời yêu thương hờn giận

Và tất nhiên khi mỗi lần em khóc

Chẳng do tôi và tôi chẳng được dỗ dành


Mùa thu đó mùa thu này đã khác

Thu phương kia em gác chuyện lá vàng

Thu phương này lạnh như cả mùa đông

Em biết không lá vàng cùng sự sống...


Mùa đông bên này lạnh lắm em ơi

Có tuyết rơi trên con đường anh bước

Và anh biết Việt Nam giờ cũng lạnh

Có lạnh không khi em đã bên người


Mùa xuân này anh đã chẳng ngắm hoa

Chẳng còn nữa trùng Valentine đó

Và giờ đây chắc là anh đã biết

Hoa chia ly, hoa tan tác, hoa gì?


Mùa hạ này chẳng có những mùa thi

Chẳng phượng đỏ cháy nồng lên nỗi nhớ

Chỉ ve kêu đến mỏi lòng khản cổ

Kêu làm chi quá khứ đã qua rồi...

16 thg 2, 2009

0 Comments:

 
.::**Summer Snow**::. - Converted to Blogspot theme By NamND